Ibra và M.U bị ban tổ chức Europa League chế giễu

Ban tổ chức Europa League đã nhanh chóng gửi những lời “chào đón” nồng nhiệt tới Zlatan Ibrahimovic và M.U khi họ sẽ phải cùng nhau chinh chiến ở đấu trường này mùa tới.

Ở Ngoại hạng Anh 2015/16, M.U chỉ cán đích ở vị trí thứ 5 sau Leicester, Arsenal, Tottenham và Man City. Điều này đồng nghĩa, Quỷ Đỏ chỉ được tham dự Europa League 2016/17.

Ibra đã tham gia vào buổi tập đầu tiên cùng các đồng đội mới hôm qua (28/7) để chuẩn bị bước vào cuộc chiến căng thẳng phía trước. Dĩ nhiên, tiền đạo người Thụy Điển cùng HLV Jose Mourinho sẽ phải tạm rời xa không khí rực lửa của Champions League.

Nhân cơ hội này, các tài khoản Twitter của Europa League đã buông lời chế giễu Ibra và M.U, trong đó, hình ảnh của Pep Guardiola cũng như các ngôi sao Man City được lấy làm tiêu điểm nhiều hơn cả.

Fan M.U ngay lập tức tỏ ra bất bình khi cho rằng, hành động này của ban tổ chức Europa League chỉ làm tăng thêm tính thù địch giữa 2 đội bóng thành Manchester.

Hình ảnh của Guardiola được đưa ra để châm chọc M.U
Hình ảnh của Guardiola được đưa ra để châm chọc M.U
“Thật là một tội ác khi M.U chỉ chơi ở Europa League”

Tài khoản Twitter này bảy tỏ sự vui sướng

Tài khoản Twitter này bảy tỏ sự vui sướng

Lần này tới lượt hình ảnh của Samir Nastri được đưa ra để trêu chọc M.U

Lần này tới lượt hình ảnh của Samir Nasri được đưa ra để trêu chọc M.U

Người này cười lớn khi M.U phải chơi tại Europa League

Người này cười lớn khi M.U phải chơi tại Europa League

Đội hình xuất sắc nhất Champions League 2015-16

Giành vé vào chung kết, 2 đội bóng thủ đô Madrid xứng đáng có 9 đại diện góp mặt trong đội hình xuất sắc nhất Champions League mùa này…

THỦ MÔN

Jan Oblak (Atletico Madrid): Oblak là thủ thành có tổng số pha cứu thua nhiều nhất ở Champions League mùa này (41). Không quá lời khi nói rằng đây là một nửa sức mạnh của Atletico Madrid.

HẬU VỆ

Diego Godin (Atletico Madrid): Godin là linh hồn của hàng thủ Atletico. Ở Champions League mùa này, trung vệ người Uruguay đã có tổng cộng 75 lần cắt bóng, hơn bất cứ cầu thủ nào.

Sergio Ramos (Real Madrid): Không chỉ là 1 trung vệ đẳng cấp, Sergio Ramos còn thường xuyên ghi những bàn thắng quan trọng cho Real Madrid. Trong đó, phải kể tới bàn thắng vào lưới Atletico ở trận chung kết.

Filipe Luis (Atletico Madrid): Theo thống kê của Whoscored, Luis là 1 trong 2 hậu vệ di chuyển tích cực nhất Champions League mùa này (trung bình 10,4km/trận). Miếng ghép này đã ít nhiều giúp HLV Simeone xây dựng đấu pháp phòng ngự phản công cực kì hiệu quả.

TIỀN VỆ

Gareth Bale (Real Madrid): Do dính chấn thương, Bale chỉ có 8 lần ra sân ở Champions League mùa này. Tuy nhiên, ngôi sao xứ Wales lại trở lại và bùng nổ ở thời điểm quan trọng nhất. Đáng chú ý, anh đã giành chiếc cúp bạc châu Âu lần thứ 2 kể từ khi cập bến Bernabeu.

Casemiro (Real Madrid): Casemiro là 1 trong những tiền vệ di chuyển trung bình nhiều nhất Champions League mùa này. Anh là quân bài quan trọng mang tới sự khác biệt cho Real Madrid dưới triều đại Zidane.

Luka Modric (Real Madrid): Modric chỉ có 1 bàn thắng và 1 đường kiến tạo ở Champions League mùa này. Tuy nhiên, dấu ấn lớn nhất mà người ta nói về tiền vệ người Croatia lại là khả năng dẫn dắt và tổ chức lối chơi của đội bóng Hoàng gia.

Kevin De Bruyne (Man City): Không phải Aguero, De Bruyne mới là người tạo nên sự khác biệt cho Man City. Tiền vệ người Bỉ đã đóng góp 3 bàn thắng, giúp The Citizens lần đầu tiên giành vé vào bán kết Champions League.

Cristiano Ronaldo (Real Madrid): Trên hành trình mang về chiếc cúp Champions League thứ 11 cho Real Madrid, Cris Ronaldo đã ghi tới 16 bàn thắng, chỉ kém 1 so với kỉ lục mà anh từng thiết lập cách đây 2 mùa.

TIỀN ĐẠO

Antoine Griezmann (Atletico Madrid): Griezmann là nhân tố quan trọng giúp HLV Simeone xây dựng đấu pháp phòng ngự – phản công cực kì lợi hại ở Champions League mùa này. Cá nhân tiền đạo người Pháp đã ghi 7 bàn thắng, góp công lớn giúp Atletico giành vé vào chung kết.

Robert Lewandowski (Bayern Munich): Chân sút người Ba Lan đã ghi được 9 bàn thắng ở Champions League mùa này, chỉ kém Cris Ronaldo. Tiếc rằng anh và các đồng đội đã dừng bước ở vòng bán kết trước Atletico.

Theo Bongdaso.com

Cris Ronaldo: Khi tuổi 31 không cần nhiều ánh sáng

Ngoại trừ khoảnh khắc ăn mừng sau khi thực hiện thành công cú đá 11m, người ta thấy một Cristiano Ronaldo rất khác. Có vẻ như với tuổi 31 cùng những ảnh hưởng từ một HLV như Zinedine Zidane, CR7 đang tìm cách “ẩn thân” để ánh sáng của một ngôi sao dần ra khỏi tâm điểm của sự chú ý.

Ronaldo đứng đâu khi đội nhận Cúp?

Trận chung kết Champions League ở Milan hôm thứ Bảy, Ronaldo không phải là người nổi bật nhất trên sân. Nếu xét trên khía cạnh của nhiệm vụ ghi bàn, anh không hoàn thành khi gần như không có pha dứt điểm nào đáng kể. Nhưng trên khía cạnh tập thể, nếu như Sergio Ramos tham gia tấn công và ghi bàn thì Ronaldo cũng đã sẵn sàng lao về phần sân nhà để hỗ trợ phòng ngự.

Đó không phải là những tình huống bột phát, bởi nhiều người hẳn còn nhớ, ở trận El Clasico gần đây, Ronaldo đã đua tốc độ với Jordy Alba của Barcelona về tận vòng cấm của Real Madrid để cản phá

Vì thế, người ta có thể chỉ trích anh thì cũng không thể phủ nhận rằng, đang có một Ronaldo khác trên sân cỏ. Zidane – cũng như Rafa Benitez, Carlo Ancelotti hay Jose Mourinho trước đây,  có thể không buộc Ronaldo phải về quá sâu như thế để phòng ngự, nhưng rất có thể, trong anh giờ đây đã là những suy nghĩ khác so với thời còn đôi mươi.

Cảm giác trách nhiệm và tinh thần tập thể đã “sinh sôi” đã và đang thắng thế so với những suy nghĩ cá nhân lâu nay vẫn tồn tại trong anh kéo theo những lời chỉ trích. Tất nhiên, Ronaldo chưa bao giờ – và cũng sẽ không bao giờ, bận tâm đến những lời chỉ trích.

Với CR7, anh vẫn là số 1 trong mỗi suy nghĩ, mỗi tuyên bố của mình. Nhưng nó chỉ giống như một sự giải tỏa tâm lý trước những vấn đề của dư luận. Còn trên sân cỏ, Ronaldo đã bớt đi rất nhiều vấn đề “thể hiện thái độ”. Không còn đòi hỏi về sự phục vụ từ các đồng đội, Ronaldo đã chủ động và sẵn sàng hơn trong việc phối hợp.

Dẹp bớt cái tôi, quan tâm tới vấn đề của đội bóng, đây mới chính là khía cạnh mà Zidane đưa ra yêu cầu với Ronaldo.

Có thể nhiều người không để ý đến những hình ảnh của Ronaldo được ghi lại ở San Siro, nhưng nếu quan sát, sẽ có cảm nhận về một CR7 trưởng thành hơn nhiều. Anh không tham gia những vũ điệu ăn mừng “kiểu trẻ con” của Marcelo, cố gắng tránh ống kính truyền hình, không đứng ở vị trí trung tâm khi nhận Cúp cũng như khi chụp ảnh, là một trong những người cuối cùng giương cao và cũng chỉ giữ lấy chiếc Cúp bạc trong khoảnh khắc ngắn ngủi để chụp ảnh kỷ niệm.

“Sự tĩnh lặng” trong con người của Ronaldo còn được thể hiện phần nào khi tìm cách tách biệt trong lúc ngồi nghỉ, trong cả những nụ cười.

Nụ cười của Ronaldo không cho thấy sự rạng rỡ như những lần đăng quang trước đây, thời mà anh còn trẻ. Ở Ronaldo giờ đây, nụ cười ấy mang lại cảm giác về một con người biết đứng quan sát và đánh giá vấn đề. Nụ cười của sự trưởng thành.

Có thể, sẽ có quan điểm cho rằng anh đang “diễn”. Nhưng liệu có “diễn” được trong thời khắc đầy cảm xúc như thế?

Không biến mình thành tâm điểm nữa

Ronaldo đã đi qua những cảm xúc của tuổi trẻ, của những loạt luân lưu cân não để trưởng thành. Còn nhớ, năm 2008, khi cùng Manchester United đá chung kết Champions League với Chelsea tại Moscow, Ronaldo đá hỏng lượt đá thứ ba của Quỷ đỏ. Nhưng Man United vẫn thắng và anh khóc nức nở.

Hay như năm 2012, cùng Real Madrid gặp Bayern tại bán kết, anh đá hỏng cú đá 11m đầu tiên, CR7 ôm mặt và lầm lũi trở về vị trí.

Hoặc gần đây nhất, dù cú đá 11m ở trận chung kết năm 2014 chỉ mang tính chất ấn định tỷ số 4-1 trước Atletico Madrid nhưng anh vẫn ăn mừng như vị trí của một người hùng.

2016, cũng cách ăn mừng đó, nhưng chỉ là khoảnh khắc duy nhất cảm xúc được bung ra trước lúc trở lại với một Ronaldo biết cách nhìn nhận vấn đề hơn nhiều.

Có chê, có trách gì thì vẫn phải thấy rằng, Ronaldo đã chạy hơn 4.000 phút trong mùa giải này, có mùa thứ sáu liên tiếp ghi hơn 50 bàn cho Real Madrid và khi đã 31 tuổi, hẳn là anh cũng nhận ra rằng, ánh sáng từ vị trí của một ngôi sao hàng đầu cũng chẳng cần nhiều nữa, nhường chỗ cho trách nhiệm và sự trưởng thành trong cách nghĩ, cách làm.

Theo Bongdaso.com

30.000 người hâm mộ đội mưa mừng Real vô địch Champions League

Bất chấp cơn mưa nặng hạt ở thủ đô Madrid, hàng nghìn người hâm mộ Real đã đổ xuống đường để chào đón các cầu thủ Real khi họ mang chiếc Cúp Champions League trở về từ Milan.

Nhiều người đã đợi cả đêm sau khi chứng kiến đội bóng họ yêu thích đánh bại Atletico Madrid trên chấm phạt đền. Khoảng 6 giờ sáng (giờ địa phương), toàn đội Real xuất hiện trên chiếc xe bus, bắt đầu màn diễu hành mừng chức vô địch tới quảng trường Plaza de Cibeles, nơi 30.000 fan đang đứng chờ đón họ.

Những nhà vô địch mang theo chiếc Cúp Champions League trên xe bus. Từ “Campeones” và số 11 được hiển thị nổi bật trên xe, ám chỉ tới danh hiệu châu Âu thứ 11 trong lịch sử CLB.

Đội trưởng Sergio Ramos đã treo khăn quàng và cờ của Real trên bức tượng nữ thần Cybele khi xe bus đi qua đài phun nước.

Ở trận chung kết Champions League vừa qua, Real Madrid đã giành chiến thắng 5-3 trước Atletico trong loạt sút luân lưu. Trước đó, 2 đội hòa nhau 1-1 trong 120 phút thi đấu. Hơn 80.000 người đã tụ tập tại quảng trường ở Madrid để chứng kiến khoảnh khắc này của Real. Sau màn diễu hành trên đường phố, Real sẽ tổ chức ăn mừng tại sân Bernabeu.

Dưới đây là một số hình ảnh cuộc diễu hành ăn mừng của các cầu thủ Real Madrid cùng người hâm mộ đội bóng tại Madrid:

Theo Thethaovanhoa.vn

Dư âm Champions League: Đi đi, Simeone!

Sau khi thất bại trên loạt penalty với Real, đồng thời lần thứ 2 đánh rơi chiếc cúp bạc Champions League, Diego Simeone cho biết sẽ cân nhắc tương lai tại Atletico. Đây là đội bóng ông bắt đầu dẫn dắt từ 2011 và là CLB mà ông đã khoác áo 2 lần từ 1994-97 và 2003-05.

Một HLV tài năng và cá tính.

Nhìn lại quãng đường gắn bó cùng Atletico Madrid trong vai trò huấn luyện, rõ ràng Simeone đã làm được rất nhiều. Ông đã giúp phá vỡ cuộc đua song mã tại La Liga, vốn chỉ bao gồm Barcelona và Real Madrid. Atletico đã lên ngôi vương năm 2014. Những năm còn lại, họ cũng cạnh tranh sòng phẳng với 2 đối thủ. Tại châu Âu, đội bóng này đã 2 lần lọt vào chung kết Champions League, đánh bại rất nhiều những cái tên sừng sỏ của lục địa già. Xét về khía cạnh nội bộ, Simeone đã trở thành người được phục tùng tuyệt đối tại Vicente Calderon. Ông là thủ lĩnh, là niềm tin, là đấng tối cao đối với các cầu thủ.

Những thành tựu của Simeone lại càng trở nên đáng giá hơn khi nhìn vào những gì đội bóng đã làm trong những năm qua. Năm 2013, Ateltico bán Falcao cho Monaco với giá 60 triệu euro. Năm 2014, họ bán tiếp Diego Costa cho Chelsea, để thu về 40 triệu. Năm ngoái, Mandzukic rời Vicente Calderon để gia nhập Juventus. Mùa giải này, Jackson Martinez chuyển tới Guangzhou và Arda Turan sang Barcelona, mang về tổng cộng 75 triệu euro nữa. Atletico cứ bán đi những cầu thủ tốt nhất của mình, và nhiệm vụ xoay sở với những cái tên còn lại là trách nhiệm của Simeone.

Tuy nhiên, chưa bao giờ người ta dành cho ông sự công nhận, như những gì ông xứng đáng có được. Lối chơi thực dụng và rắn rỏi mà HLV này truyền lại cho các học trò, lại là thứ bị đánh giá thấp ở La Liga. Tại một đất nước mà người ta yêu những bài ca bên cây Tây Ban Cầm, thì không có chỗ cho sự toan tính. Ở cái xứ sở mà người hùng là những kẻ dám xông ra sàn đấu, với những con bò mộng có cặp mắt đỏ ngầu, người ta vốn không thích sự an toàn và kín kẽ. Bởi thế mà truyền thông Tây Ban Nha rất ít dành những lời tốt đẹp cho Simeone, ngay cả mùa giải mà ông đã chiến thắng ở đấu trường quốc nội.

Nhưng đây không phải đất lành dành cho ông.

Ở Tây Ban Nha, hay cụ thể hơn là thủ đô Madrid, Atletico chưa bao giờ được đối xử công bằng. Cái bóng của Real quá lớn, vì họ là đội bóng Hoàng gia, vì họ là CLB xuất sắc nhất thế kỷ trước. Và vì họ có tiền, có những cầu thủ là thương hiệu hàng đầu thế giới.

Một lần nữa thất bại trước kẻ láng giềng, có lẽ là giọt nước tràn ly. Các cầu thủ Atletico đều muốn thủ lĩnh của mình ở lại, vì trên hết họ cần một chỗ dựa tinh thần, một người dẫn lối và truyền sức mạnh. Tuy nhiên, những thứ mà bản thân Simeone cần, thì có lẽ nơi này không thể mang lại được.

Inter Milan có vẻ là một điểm đến phù hợp. Ông đã từng thi đấu cho CLB này từ 1997-1999, giai đoạn mà đội bóng đã thay tổng cộng 5 HLV. Serie A cũng là giải đấu mà Simeone có thể phát huy hết sở trường của mình. Sau khi rời Inter năm 1997, ông đã chuyển đến Lazio, trong giai đoạn mà đội bóng này có lẽ đã thành công nhất, kể từ sau thời của Diego Maradona huyền thoại. Ông có vẻ có duyên với nước Ý. Và có thể đây sẽ là bệ phóng, cho sự nghiệp của HLV trẻ tuổi này.

Theo Tinthethao.com.vn

BÌNH LUẬN: Torres và nỗi đau xé lòng

Torres “tàng hình” trong suốt trận chung kết. Chẳng ai trách anh vì điều đó. Thậm chí, khi El Nino rơi lệ, những người hâm mộ còn cảm thấy vô cùng xót xa.

1. Trong suốt trận chung kết đêm qua, người ta tự hỏi Torres đang ở đâu? Dễ thấy, chân sút người Tây Ban Nha đã mất hút hoàn toàn giữa hàng thủ của Real Madrid. Chỉ có 2 lần người ta thực sự chú ý tới El Nino, đó là khi anh mang về quả phạt đền cho CLB và sau đó là cú dứt điểm ra ngoài khung gỗ (sau cú căng ngang của Juanfran).

Thống kê cho rằng, Torres chỉ thực hiện đúng 6 đường chuyền (với tỷ lệ chính xác 17%), tỷ lệ tranh chấp bóng bổng của cầu thủ này chỉ là 25%. Ngoài ra, El Nino cũng tung được 2 cú dứt điểm (đều vô hại).

Hay nói cách khác, nếu xét trên khía cạnh chuyên môn, Torres là một trong số những cầu thủ bị chấm điểm tệ nhất trận chung kết. Thế nhưng, chẳng một CĐV nào của Atletico Madrid trách móc về điều đó. Cánh phóng viên cũng chẳng muốn mổ xẻ về nỗi thất vọng mang tên Torres.

Thay vào đó, tất cả đều xoáy sâu vào những giọt nước mắt của Torres sau trận đấu. Đó không phải là lần đầu tiên, người ta thấy El Nino rơi lệ. Nhưng lần này, tất cả đều cảm nhận được nỗi đau tột cùng của cầu thủ này.

Giọt nước mắt ấy, kết hợp cùng khuôn mặt điển trai cùng mái tóc vàng lãng tử tạo nên hình ảnh đẹp nhưng vô cùng đượm buồn. Nó chạm tới trái tim của người hâm mộ. Người ta cảm thấy thông cảm với Torres hơn là trách móc cầu thủ này.

Hai hàng lệ của Torres không chỉ rơi xuống vì nỗi đau của bản thân. Với một cầu thủ đã giành mọi danh hiệu lớn trong sự nghiệp (và bước sang tuổi 32), có lẽ, El Nino đủ bản lĩnh để vượt qua thời khắc khó khăn ấy. Thay vào đó, những giọt nước ấy dành cả cho Atletico Madrid.

Với Torres, Atletico Madrid còn hơn một CLB. Đó là “cái nôi” nuôi dưỡng anh trưởng thành và cũng chính nơi đây đã dang tay đón anh trở về sau tháng ngày “chìm trong bóng tối”, giúp anh trở lại ấn tượng. Ai cũng hiểu, Torres nợ Atletico Madrid ân tình. Cá nhân anh rất muốn tỏa sáng trong trận chung kết Champions League để giúp CLB lên ngôi vô địch. Chỉ đáng tiếc, kết quả đã không như mong đợi của cầu thủ này.

2. Ở khía cạnh nào đó, những giọt nước mắt của Torres đại diện cho hình ảnh của Atletico Madrid. Hình ảnh ấy đẹp những đượm buồn và dang dở. Trước trận đấu, Buffon cũng như nhiều người khác đã lên tiếng: “Nếu Atletico Madrid vô địch, công lý sẽ được thực thi”.

Thực tế, họ đã cống hiến hết mình ở trận chiến sinh tử tại Milano. Cũng như 2 năm trước, vinh quang của chỉ còn thày trò Diego Simeone đúng một bước chân. Dù vậy, họ đã gục ngã ở thời điểm quyết định.

Atletico Madrid thiếu bản lĩnh? Cá nhân tác giả bài viết không nghĩ như vậy. Nếu không có bản lĩnh, họ đã không thể tìm được bàn thắng gỡ hòa trong bối cảnh chịu rất nhiều sức ép. Sau khi bị dẫn trước, Atletico Madrid không có dấu hiệu vội vàng. Thay vào đó, họ vẫn điềm tĩnh tấn công và kết quả chính là bàn thắng của Carrasco. Cũng như 2 năm trước, Atletico Madrid đã kiềm tỏa rất tốt Real Madrid tới tận phút bù giờ (trước khi bị Sergio Ramos ghi bàn)

Vấn đề nằm ở khoảnh khắc. Cú đá phạt đền hỏng của Juanfran hay thời khắc để Sergio Ramos bật cao đánh đầu ở trận chung kết mùa 2013/14 chỉ diễn ra trong vỏn vẹn vài giây. Chỉ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã thay đổi rất nhiều số phận của Atletico Madrid. Đơn giản, Chúa đã không đứng về phía họ.

Câu chuyện mà Diego Simeone đã xây dựng ở Atletico Madrid những năm qua vô cùng đẹp đẽ. Nó chỉ thiếu đúng một khoảnh khắc để trở nên trọn vẹn. Nhưng rút cuộc, họ luôn lỡ hẹn với lịch sử theo cách “vô duyên” như vậy.

Sau thất bại, Atletico Madrid vẫn nhận được những lời khen nhưng qua năm tháng, những điều đó rồi cũng “bay đi”. Lịch sử chỉ ghi danh những người chiến thắng. Và rồi, chẳng ai còn nhớ tới chiến tích của Simeone và các học trò (nếu họ không giành chức vô địch Champions League).

3. Khi cánh cửa khép lại, cánh cửa khác sẽ mở ra. Chẳng ai rõ Torres có tiếp tục gắn bó với Atletico Madrid mùa tới hay không. Nhưng hình ảnh buồn tới xé lòng của El Nino đêm qua sẽ trở thành động lực để thày trò Diego Simeone tiếp tục trên hành trình tìm tới thành công.

Chỉ cần họ giữ được tinh thần bất khuất của Diego Simeone, Atletico Madrid vẫn có thể mơ về cái kết trọn vẹn.

Như Chủ tịch Florentino Perez của Real Madrid đã nói sau trận chung kết: “Tôi tin Atletico Madrid có thể giành được chức vô địch Champions League trong tương lai”.

Theo bongdaso.com

Sau tất cả Real vẫn là số 1 ở Champions League

Với việc đánh bại kình địch Atletico Madrid để giành chức vô địch châu Âu thứ 11 và danh hiệu thứ 5 trong kỷ nguyên Champions League, Real Madrid đã tái khẳng định họ vẫn là CLB số một của bóng đá lục địa già.

Sau tất cả Real vẫn là số 1 ở Champions League

CỰU HOÀNG VÀ TÂN VƯƠNG

Giải vô địch châu Âu cấp CLB, hay còn gọi là Cúp C1, đổi tên thành Champions League bắt đầu từ mùa 1992/93. Sự đổi tên này không thay đổi giá trị cơ bản của giải đấu, khi nó vẫn là đấu trường tìm ra đội bóng mạnh nhất châu Âu mỗi mùa. Tất nhiên vẫn có những đổi mới quan trọng trong thể thức thi đấu hay việc lựa chọn đội tham dự. Nó còn có ý nghĩa mở ra một trang sử mới, một kỷ nguyên mới cho giải đấu. Các thế lực cũ cần phải khẳng định lại mình, bớt sống trong hào quang quá khứ. Còn những thế lực mới, những đội bóng thất bại trong kỷ nguyên cũ, sẽ có cơ hội được tôn vinh như kẻ thống trị số một.

Real Madrid được FIFA bầu chọn là CLB số một thế kỷ 20, nghiễm nhiên được thừa nhận là ông hoàng độc tôn bóng đá châu Âu ở thời đại này, với 6 chức vô địch và thêm 3 ngôi á quân khác trong kỷ nguyên Cúp C1. Khi kỷ nguyên Champions League bắt đầu, câu hỏi lớn lớn nhất được đặt ra là liệu Real có bảo vệ được vị thế độc tôn hay không?

Thực tế, Real đã có những giai đoạn sa sút, gặp khủng hoảng nghiêm trọng trong kỷ nguyên Champions League, đặc biệt kể từ đầu thế kỷ 21. Họ không có mặt ở 4/5 mùa đầu từ khi giải đấu số một lục địa đổi tên. Real còn trải qua một giai đoạn tủi hổ khác, khi trải qua 6 mùa liên tiếp bị loại ở vòng 1/8 (từ mùa 2004/05 đến 2009/10), kỷ lục buồn mà phải đến tận mùa này họ mới có đội cùng chia sẻ là Arsenal (từ mùa 2010/11 đến nay).

Quan trọng hơn, kỷ nguyên Champions League đã chứng kiến sự vươn lên mạnh mẽ, thậm chí thần kỳ của một loạt kẻ thách thức cũ cũng như mới của Real. Đầu tiên phải nói tới Milan, khi đội bóng Italia giành tới 3 chức vô địch và 3 lần vào chung kết chỉ trong 15 mùa đầu kỷ nguyên Champions League. Man United và Bayern cũng có một vài giai đoạn thống trị một bóng đá lục địa già trong kỷ nguyên bóng đá đương đại.

Tuy nhiên, cái tên Barca mới thực sự bao trùm trong kỷ nguyên Champions League, đặc biệt trong những năm đã qua. Triết lý bóng đá tổng lực của Johan Cruyff, sau này được Josep Guardiola phát triển lên thành tiqui-taca, đã giúp gã khổng lồ Catalan giành tổng cộng 4 chức vô địch Champions League. Cùng với việc giành rất nhiều danh hiệu lớn nhỏ khác, cũng như áp đảo rõ rệt Real ở chính La Liga, Barca đã có lúc được thừa nhận đã giành vị thế ông hoàng của bóng đá châu Âu nói chung và Champions League nói riêng.

VINH QUANG QUÁ BẤT NGỜ

Nhưng đến rạng sáng nay, Real đã khiến thế giới đã phải ngả mũ thán phục khi tuyên bố rằng họ, chứ không phải Barca, vẫn là CLB số một cấp châu lục. Thầy trò HLV Zinedine Zidane đã đánh bại Atletico để đăng quang Champions League. Đó đã là chức vô địch thứ 5 của họ trong trong kỷ nguyên Champions League, nhiều hơn Barca một danh hiệu và không CLB nào sánh được.

Hiển nhiên, Real không giành 5 chức vô địch đó trong một đêm mà khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Vấn đề nằm ở chỗ, những danh hiệu đó của Real diễn ra rải rác. Họ cũng không thực sự thiết lập được giai đoạn trị lâu dài và đậm nét trong kỷ nguyên Champions League, như Barca, Milan, Man United hay cả Bayern.

Một chi tiết rất đặc biệt nữa, Real đều trải qua rất nhiều thăng trầm ở cả 5 mùa giải họ đoạt Champions League, thậm chí thi đấu bết bát. Việc Real đều không vô địch La Liga trong cả 5 mùa nói trên đã nói lên tất cả. Mùa năm nay là một minh chứng rõ nhất. Họ chỉ chơi hay ở giai đoạn cuối mùa La Liga, bị loại ngay vòng ra quân tại Cúp Nhà Vua (vì vụ sử dụng cầu thủ bị treo giò Cheryshev). Real thi đấu rất nhạt nhòa và bị chỉ trích thậm tệ trong phần lớn mùa này. Nếu không có vô địch Champions League, họ sẽ đón nhận một mùa giải thảm họa.

Vấn đề đặt ra lúc này là việc Real vẫn là CLB giàu thành tích nhất Champions League, bất kể không thực sự tạo dấu ấn quá mạnh mẽ trong kỷ nguyên nay nói lên điều gì? “Đẳng cấp là mãi mãi” có thể là câu trả lời. Đẳng cấp của một CLB số một lịch sử, bản lĩnh, cái duyên ở sân khấu danh giá nhất châu Âu vẫn giúp Real tạo ra sự khác biệt tại đây, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Sau 23 năm từ khi Cúp C1 được đổi tên thành Champions League, Real đã khẳng định được họ vẫn giữ vị thế độc tôn ở kỷ nguyên mới. Rất có thể đây là bước đệm để CLB xuất sắc nhất thế kỷ 20 tiếp tục gặt hái được nhiều vinh quang hơn ở các giải đấu khác, để lại được thừa nhận là CLB số một thế kỷ 21.

Real, số 1 không tranh cãi

Real không chỉ giành nhiều chức vô địch nhất trong kỷ nguyên Champions League, mà cũng là đội nhiều lần vào chung kết nhất (bằng Barca, 5 lần), nhiều lần vào bán kết nhất (bằng Barca, 6 lần, không tính các mùa vô địch hoặc về nhì), đồng thời cũng tham dự nhiều nhất (cũng bằng Barca, 21 lần).

Theo bongdaplus

Dính chấn thương, Carvajal bật khóc vì sợ lỡ EURO 2016

Hậu vệ cánh phải Dani Carvajal không được tận hường niềm vui trọn vẹn dù Real Madrid vừa đánh bại Atletico Madrid trong trận chung kết Champions League 2015/16. Lý do là bởi anh bị chấn thương và đối mặt với nguy cơ không được tham dự EURO 2016.

Dính chấn thương, Carvajal bật khóc vì sợ lỡ EURO 2016

Ở phút 52 trận đấu nói trên, Carvajal đã có dấu hiệu căng cơ sau một nỗ lực đón bóng dài. Ngay lập tức anh đã ra hiệu cho thủ thành Keylor Navas của Real đá bóng ra khỏi sân để được các bác sỹ chăm sóc.

Vài phút sau, Carvajal nhận thấy tình hình không được cải thiện nên đã yêu cầu được thay ra. Khi rời sân để nhường chỗ cho Danilo, cầu thủ 24 tuổi sở hữu bộ râu quai nón đầy nam tính này đã không cầm được những giọt nước mắt.

Hiện đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha vẫn chưa cập nhật thông tin về tình trạng sức khỏe của Carvajal. Nhưng hình ảnh “số 15” của Real bật khóc ngay trên sân rõ ràng là tín hiệu không tốt lành dành cho ĐT Tây Ban Nha vào thời điểm EURO 2016 đang tới gần.

Dường như Carvajal cảm nhận được chấn thương mà mình vừa dính phải không đơn giản. Không loại trừ khả năng sự cố bất ngờ này sẽ khiến anh phải làm khán giả ở EURO 2016 dù đã có tên trong danh sách sơ bộ của ĐT Tây Ban Nha.

Theo bongdaplus

Vượt qua Barca, Real trở thành vua Champions League

Real đã vượt qua Barca để trở thành đội bóng vô địch Champions League nhiều nhất, với tổng cộng 5 lần.

Vượt qua Barca, Real trở thành vua Champions League

Với chiến thắng nghẹt thở trước Atletico Madrid trên sân San Siro rạng sáng nay, Real Madrid đã trở thành nhà vô địch Champions League 2015/16. Không chỉ vậy, Real còn vượt qua Barcelona để trở thành đội bóng giàu thành tích nhất lịch sử Champions League.

Đến trước trận chung kết, Real và Barca là hai đội bóng giàu thành tích nhất tại đấu trường này, với 4 lần vô địch. Nhưng với danh hiệu vừa giành được, đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha đã có 5 lần lần đăng quang. Ở phiên bản C1, Real cũng là đội bóng vô địch nhiều nhất, với tổng cộng 6 lần vô địch, trong có có 5 lần đăng quang liên tiếp.

Và dĩ nhiên, trong lịch sử C1/Champions League, Real là đội bóng giàu thành tích nhất, với 11 lần vô địch. Đội bóng giàu thành tích thứ hai tại đấu trường danh giá nhất châu Âu là AC Milan, đội chủ sân San Siro, với 7 lần vô địch.

11 lần vô địch C1/Champions League của Real Madrid: 1956, 1957, 1958, 1959, 1960, 1966, 1998, 2000, 2002, 2014, 2016.

Theo bongdaplus

Ronaldo có dự cảm sẽ ghi cú penalty quyết định

Ronaldo tiết lộ với truyền thông sau trận chung kết Champions League rằng chính anh là người đề nghị HLV Zinedine Zidane cho thực hiện quả penalty thứ 5 vì đã có linh cảm trước.

Ronaldo có dự cảm sẽ ghi cú penalty quyết định

Real đã có được chức vô địch Champions League lần thứ 11 sau loạt luân lưu cân não. Ở đó, Juanfran là tội đồ khi là người duy nhất thực hiện hỏng, trong khi đó Ronaldo dù mờ nhạt cả 120 phút trước lại thành công ở quả chốt hạ.

“Tôi có một dự cảm. Tôi biết mình sẽ là người thực hiện quả penalty quyết định. Tôi đã đề nghị Zidane để mình thực hiện lượt sút thứ 5 vì tôi biết chắc mình sẽ thành công. Những quả 11m luôn là trò xổ số. Bạn sẽ không bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra. Tuy nhiên, Real đã thể hiện mình kinh nghiệm hơn đối thủ trên chấm sút phạt định mệnh này”, Ronaldo chia sẻ.

Ronaldo lạnh lùng thực hiện quả penalty chốt hạ

Ronaldo lạnh lùng thực hiện quả penalty chốt hạ

“Tôi cảm thấy rất phấn khích. Chúng tôi chia sẻ chức vô địch này với tất cả người hâm mộ. Cảm ơn họ rất nhiều. Cùng với đó, Zidane xứng đáng giành được điều này. Ông ấy đã làm việc vô cùng chăm chỉ. Đây là thành quả xứng đáng để thế giới ghi nhận tài năng của Zidane”, Ronaldo không quên khen ngợi người thầy của mình.

Theo bongdaplus

Góc chiến thuật: Zizou hay, dở & may

Trong trận chung kết rạng sáng nay, Zidane có cái hay cái dở nhưng rốt cục may mắn đã giúp ông và các học trò chạm tay vào chức vô địch Champions League.

Góc chiến thuật: Zizou hay, dở & may

CÁI HAY

Cả thế giới biết Zinedine Zidane sẽ tung ra sân đội hình như thế nào ở trậnchung kết Champions League 2015/16 thế nhưng cái cách ông chỉ đạo các học trò nhập cuộc thì không ai có thể nghĩ đến. Đó là cách nhập cuộc chậm rãi, điềm tĩnh, không ào lên chiến lĩnh thế trận nhưng mỗi khi có bóng là có biến.

Nói cách khác, Real đã hóa thân thành Atletico. Đội bóng áo trắng cầm bóng ít (chỉ 52% suốt 90 phút), lên bóng nhanh và tận dụng cực tốt những tình huống. Phút thứ 6, Benzema đã khiến khung thành đối phương chao đảo và đến phút 15, Sergio Ramos đã có bàn thắng mở tỷ số. Tất cả đều xuất phát từ những tình huống đá phạt.

Sau đó, Real chủ động nhường thế trận cho đối thủ, lùi sâu đội hình phòng ngự và đá rát, rát chẳng kém Atletico. Suốt trận Real phạm lỗi 18 lần, lĩnh 6 thẻ vàng, nhiều tình huống đáng ăn thẻ đỏ và tung ra 11 cú dứt điểm. Trong khi đó, Atletico chỉ phạm lỗi 16 lần, lĩnh 2 thẻ vàng và tung ra tới 15 cú dứt điểm.

Cách chơi “cù nhầy” của Real đã khiến Atletico và Simeone bối rối. Real có thể hóa thân thành Atletico nhưng Atletico hóa thân thành Real là điều không thể. Đội bóng áo sọc đỏ trắng chỉ mạnh về phòng ngự phản công, không giỏi biến hóa, thế nên khi bị dẫn trước lập tức luống cuống và bế tắc.

Sự chuẩn bị chu đáo của Zidane đã giúp Real có bàn thắng sớm

Sự chuẩn bị chu đáo của Zidane đã giúp Real có bàn thắng sớm

Hơn nữa, tam tấu MCK (Modric-Casemiro-Kroos) do chính Zidane gầy dựng đã có một trận đấu tuyệt hay. Modric và Kroos điều phối bóng hiệu quả đồng thời rất tích cực tham gia tranh chấp. Trong khi đó, như thường lệ, Casemiro tiếp tục làm tốt công việc dọn dẹp ở khu vực trung tuyến.

Và không quá khi nhận định rằng MCK đã khiến hàng tiền vệ chiến binh của Simeone tắt điện. Đối với Zidane, tất cả những gì đã đề cập ở trên chứng tỏ vị chiến lược gia người Pháp đã chuẩn bị rất tốt cho trận chung kết. Ông nghiên cứu rất kỹ đối thủ và thực hiện những nước cờ chuẩn xác.

ĐIỀU DỞ

Zidane hay bao nhiêu ở khâu chuẩn bị thì dở bấy nhiêu ở khâu dự phòng. Bằng chứng cụ thể là những quyết định thay người của chiến lược gia người Pháp. Ngoại trừ sự thay đổi người đầu tiên (Danilo thay Carvajal) là bất khả kháng, những điều chỉnh về mặt nhân sự của Zizou là tệ, thậm chí quá tệ.

Vào thời điểm Real đang có lợi thế dẫn bàn, Zidane lại rút Kroos và Benzema ra sân để tung vào sân Isco và Vazquez. Cái quái gì vậy? Khi Carvajal phải nhường chỗ cho Danilo, tất cả đều hiểu Real xem như liệt cánh phải. Bản hợp đồng trị giá 31,5 triệu euro từ Porto trong kỳ chuyển nhượng mùa hè qua thực tế chỉ là hổ giấy.

Người để sổng Carrasco chính là Vazquez

Người để sổng Carrasco chính là Vazquez

Hậu vệ người Brazil này chậm chạp và lóng ngóng như một cầu thủ học việc chưa tốt nghiệp lò đào tạo trẻ, suốt cả mùa qua luôn thế. Ấy vậy mà Zidane lại tiếp tục rút Kroos, một cầu thủ đang chơi tốt, có khả năng điều phối lẫn tranh chấp ở tuyến giữa để thay bằng một Isco sa sút, thi đấu rườm rà.

Cuối cùng, ông tung vào sân một Vazquez chỉ biết bám biên thay cho Benzema, mẫu cầu thủ luôn khiến hàng thủ đối phương phải dè chừng. Lúc cần sự quyết đoán và áp lực không bóng từ tuyến trên, Zidane đã thay người như vậy và hệ quả là Real để lọt lưới chỉ 3 phút sau khi Vazquez vào sân.

Về khoản thay người này, Zidane kém xa Simeone. Hãy nhìn cái cách chiến lược gia người Argentina xoay chuyển cục diện bằng quyết định rút Augusto ra sân để lấy chỗ cho Carrasco. Thời gian góp mặt trên sân, tiền vệ người Bỉ này là cái tên hàng phòng ngự Real gặp nhiều khó khăn nhất.

Không chỉ vậy, Carrasco cũng chính là tác giả bàn san bằng tỷ số. Ở tình huống ấy, anh xuất phát từ cánh của Danilo và cầu thủ bên phía Real để sổng tiền vệ người Bỉ là Vazquez.

VÀ VẬN MAY

Có ba điều may đã giúp thầy trò Zidane chạm tay vào chức vô địch Champions League. Thứ nhất, tình huống Ramos ghi bàn đem đến nhiều tranh cãi. Tờ Marca, tờ báo thân Real còn khẳng định trung vệ người Tây Ban Nha đã ghi bàn trong thế việt vị. Bởi vậy, nếu trọng tài có căng cờ cũng không sai. Nhưng may cho Real là trọng tài công nhận bàn thắng.

Vận may đã đứng về phía Real tại Milan

Vận may đã đứng về phía Real tại Milan

Thứ hai, Real đáng bị đuối người trước khi bước vào hiệp phụ. Vẫn là một tình huống liên quan đến Ramos. Phút 90+3, Carrasco thực hiện cú đột phá dũng mãnh và đội bóng áo sọc đỏ trắng sẽ có được pha phản công chớp nhoáng trong thế 3 đánh 1. Nhưng Ramos đã cắt đứt đợt lên bóng vô cùng nguy hiểm ấy bằng pha phạm lỗi thô bạo với cầu thủ đối phương. Rốt cục, anh chỉ nhận thẻ vàng.

Cuối cùng, là những quá phạt đền. Trận này Atletico đá hỏng 2 quả 11m, đầu tiên là cú đá của Griezmann ở phút 48 và sau đó là cú đá của Juanfran trong loạt đá luân lưu. Hai tình huống này, khung gỗ đều cứu thua cho Real. Đó còn chưa kể tới hàng tá cơ hội khác bị các cầu thủ Atletico bỏ lỡ.

Tựu chung lại, Zidane đã phần nào chứng minh được phẩm chất của một chiến lược gia giỏi cũng như Real cho thấy sức mạnh của một gã khổng lồ bằng chức vô địch. Tuy nhiên, cả hai chưa phải là hoàn hảo và phần nào đó cần đến sự trợ giúp của thần may mắn để đăng quang. Nhưng hãy tin rằng, sang năm, Zidane lẫn Real đều sẽ hoàn thiện hơn.

Theo bongdaplus

Ronaldo giành ngôi Vua phá lưới Champions League

Với 16 bàn thắng, Ronaldo đã trở thành vua phá lưới Champions League 2015/16.

Ronaldo giành ngôi Vua phá lưới Champions League

Tuy không ghi bàn trong trận chung kết nhưng với 16 pha lập công, Cristiano Ronaldo vẫn giành ngôi vua phá lưới Champions League 2015/16. Chỉ kém 1 bàn so với kỷ lục chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử C1/Champions League do chính anh thiết lập cách đây 2 năm.
Ngoài ra, đây là lần thứ 5 trong sự nghiệp Ronaldo đoạt danh hiệu này, cân bằng thành tích của Lionel Messi. Trong lịch sử, không ai giành danh hiệu vua phá lưới đấu trường danh giá nhất châu Âu như hai siêu sao này. Nếu so sánh về số bàn thắng, Ronaldo là cầu thủ đang dẫn đầu với 93 lần làm tung lưới đối phương.
Ở trận chung kết vừa diễn ra rạng sáng nay, chính Ronaldo là người thực hiện thành công cú đá luân lưu quyết định giúp Real đánh bại Atletico với tỷ số 5-3. Qua đó giúp đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha chạm tay vào chức vô địch châu Âu lần thứ 11 trong lịch sử.
5 lần Ronaldo giành ngôi vua phá lưới Champions League: 2007/08, 2012/13, 2013/14, 2014/15, 2015/16.
Theo bongdaplus

Real Madrid 1-1 Atletico Madrid (Pen: 5 – 3) – Những khoảnh khắc đáng nhớ của cú Undecima

Với chiến thắng 5-3 trong loạt sút luân lưu, Real Madrid của Zinedine Zidane lại một lần nữa đánh bại Atletico Madrid để lần thứ 11 vô địch châu Âu.

Real lại trên đỉnh châu Âu

Hai năm sau trận chung kết ở Lisbon, Real Madrid và Atletico lại gặp nhau ở trận cầu đỉnh cao của bóng đá châu Âu. Trái với sự sụp đổ ở hiệp phụ của lần chạm trán trước, Atletico đã chơi đầy quả cảm đêm qua, nhưng định mệnh đã chọn Real khi họ chiến thắng trên chấm 11m.

Hai năm trước, Atletico dẫn trước, còn lần này là Real. Phút 15, sau cú đá phạt của Kroos bên cánh trái, Bale đánh đầu ngược vào trong và đội trưởng Sergio Ramos băng vào dứt điểm cận thành. Với pha làm bàn này, Ramos đã trở thành trung vệ duy nhất ghi bàn ở hai trận chung kết Champions League. Năm 2014, anh là người giải cứu Real ở phút bù giờ thứ ba, còn năm nay, anh là người mở màn.

Ngay đầu hiệp hai, Atletico có cơ hội tuyệt vời để gỡ hòa 1-1 khi được hưởng phạt đền, nhưng chân sút chủ lực Antoine Griezmann đã bỏ lỡ khi sút bóng dội xà ngang. Tuy nhiên, đến phút 79, đội bóng áo sọc đỏ trắng cũng đã đưa trận đấu về thế quân bình nhờ công Carrasco, người được vào sân thay Augusto. Anh đã dứt điểm sau đường căng ngang của Juanfran.

Sau 90 phút chính thức và 30 phút hiệp phụ bất phân thắng bại, hai đội đã phải phân định thắng thua bằng đá luân lưu. Ở loạt đấu súng này, Real đã thể hiện bản lĩnh tuyệt vời khi thực hiện thành công cả 5 cú sút, trong khi bên phía Atletico, Juanfran sut dội cột dọc.

Như vậy, Real hoàn tất cú “Undecima” (chức vô địch Champions League thứ 11) vĩ đại. Và đó cũng là một kỳ tích của Zinedine Zidane, một nhân vật còn mới toanh trong nghề huấn luyện viên.

Xem Video Highlight ở đây:

Dưới đây là một số hình ảnh đáng nhớ của trận chung kết

Sir Alex dự khán trận chung kết

Sergio Ramos, người hùng năm 2014, mở tỷ số năm nay

Niềm vui vô bờ bến của Ramos

Griezmann sút phạt đền dội xà

Nỗi thất vọng của chân sút người Pháp

Carrasco gỡ hòa, nuôi hy vọng cho Atletico


Anh chia vui với bạn gái

Juanfran, người kiến tạo bàn gỡ hòa của Atletico, lại đá hỏng quả luân lưu quyết định

Ronaldo sút thành công quả luân lưu cuối cùng


Và vẫn là phong cách ăn mừng khoe cơ bắp quen thuộc

Vừa vào nghề huấn luyện, Zidane đã lập kỳ tích

Đội hình thi đấu

Real Madrid (4-3-3): Navas; Carvajal (Danilo 51), Ramos, Pepe, Marcelo; Casemiro, Kroos (Isco 72), Modric; Bale, Ronaldo, Benzema (Lucas 76).

Atletico Madrid (4-4-2): Oblak; Juanfran, Savic, Godin, Filipe Luis (Gomez 109); Saul, Gabi, Augusto (Carrasco 46), Koke (Thomas 116); Griezmann, Torres.

Ghi bàn: Ramos 15 – Carrasco 79’

Đá luân lưu:

Real: Lucas Vazquez, Marcelo, Bale, Ramos, Ronaldo sút thành công

Atletico: Griezmann, Gabi, Saul sút chính xác. Juanfran đá dội cột dọc

Theo Thethaovanhoa.vn

Champions League 2015 – 2016: 4-4-2 trở lại và lợi hại hơn xưa

Đúng 50 năm sau khi xuất hiện và chinh phục World Cup 1966, sơ đồ chiến thuật 4-4-2 chẳng những không chìm vào quên lãng mà còn trở lại và phát huy giá trị rực rỡ. Thật không hổ danh một sơ đồ huyền thoại.

Champions League 2015 – 2016: 4-4-2 trở lại và lợi hại hơn xưa

Atletico Madrid lọt vào chung kết Champions League. Leicester City vô địch Premier League. Đấy là những ấn tượng sâu đậm của mùa bóng 2015-2016. Điểm chung hấp dẫn: họ đều chơi 4-4-2.

Sự đơn giản vĩ đại

Trong hàng ngũ các đội đỉnh cao hiện nay (vâng, cái tên Leicester giờ đã có quyền đứng cạnh từ “đỉnh cao”), Atletico và Leicester có lối chơi đơn giản nhất. Đơn giản đến mức họ thậm chí chẳng cần làm cái việc tưởng như bắt buộc khi người ta chơi bóng: có bóng. Atletico đứng thứ 21 trong tổng số 32 đội tham dự vòng bảng Champions League về tỷ lệ giữ bóng (47,5%). Họ vào chung kết, và còn có thể vô địch, chưa biết chừng. Trong khi đó, nhà vô địch Leicester chỉ giữ bóng 44,8% – sẽ rớt hạng nếu người ta xếp hạng Premier League theo tỷ lệ giữ bóng!

Giữ bóng càng ít, càng… ít mất bóng. Một triết lý hẳn hoi? Khi chơi thiên về phòng ngự – phản công, điều làm các cầu thủ Atletico hoặc Leicester thích nhất không phải là bản thân họ có bóng, mà chính là những khoảnh khắc mất bóng của đối phương. Mất bóng một cách bất ngờ càng tốt. Vì đấy chính là cơ hội phản công, là xuất phát điểm rất có thể dẫn đến bàn thắng. Mà trong rất nhiều trường hợp, 1 bàn là đã quá đủ, đối với Leicester hoặc Atletico.


Diego Simeone đã áp dụng thành công sơ đồ 4-4-2 với Atletico Madrid

Đơn giản đến mức khó tin? Ít ra, đấy là hình ảnh bên ngoài. Cũng có thể nói, phải… công phu đến mức độ nào, Leicester và Atletico mới có thể thành công bằng cách chơi đơn giản như vậy. Đấy là việc riêng và là tài năng thực thụ của hai nhà cầm quân Diego Simeone (Atletico) và Claudio Ranieri (Leicester). Dù sao đi nữa, có thể so sánh con đường thành công của Atletico và Leicester với nguyên tắc “vô chiêu thắng hữu chiêu” trong tiểu thuyết võ hiệp. Bạn không có chiêu thức rõ ràng, đối phương làm sao hóa giải?

Công đầu của hai nhà cầm quân

Sơ đồ 4-4-2 có nhược điểm lớn, bất lợi hoàn toàn trong kỷ nguyên bóng đá hiện đại. Đó là: khu vực giữa sân trở nên trống trải, tiền vệ có thể bị đối phương đè bẹp vì quân số ít hơn (so với các đội chơi 4-2-3-1 hoặc 4-5-1 chẳng hạn). Vậy nên, các tiền đạo trong sơ đồ 4-4-2 phải luôn tích cực lùi về giữa sân hỗ trợ phòng ngự. Các tiền vệ cánh phải chiến đấu cật lực. Hậu vệ thì phải tỏ ra vững chắc, chống trả tốt suốt 90 phút, trong hoàn cảnh đối phương luôn giữ bóng và tấn công nhiều  hơn.

Một cách nôm na, chơi 4-4-2 là cách chơi “lấy cần cù bù khả năng”. Các đội nổi tiếng sẽ chọn những cách chơi khác, thời thượng và đẹp mắt hơn, dựa vào sự sáng tạo nhiều hơn. Cũng phải thừa nhận thực tế: Leicester hoặc Atletico lấy đâu ra thật nhiều tiền để thoải mái mua sắm ngôi sao. Họ phải chọn con đường đơn giản nhất là vì vậy. Thật ra, cách chơi càng đơn giản (nhưng vẫn đòi hỏi thành công) thì việc của Ranieri và Simeone càng khó. Họ phải làm cho đội bóng trở nên tự hoàn thiện, trong điều kiện hạn hẹp của mình.


Leicester cũng thành công với sơ đồ 4-4-2

Ranieri nói gì để rút cuộc cầu thủ Riyad Mahrez đoạt giải xuất sắc nhất mùa bóng ở Premier League? Ông nói: “Anh chẳng cần thay đổi điều gì”. Nói vậy là đã hàm ý: “Tôi chịu trách nhiệm về mọi phần việc còn lại”. Làm sao để cách chơi đơn giản của Leicester trở nên thật sự nhuần nhuyễn, nhưng vẫn có đột biến khi cần (như chuỗi 4 trận thắng 1-0 liên tiếp trong chặng nước rút tại Premier League)? Làm sao để các cầu thủ không có tên tuổi “choáng ngợp” của Atletico phát huy đến mức tối đa sở trường kỹ thuật? Đấy chính là cái hay theo kiểu “liệu cơm gắp mắm” của hai nhà cầm quân vậy.

Nửa thế kỷ 4-4-2

Bài học rút  ra từ thành công của Atletico và Leicester có thể không mới, nhưng rất hay, nên phải nhắc lại: sơ đồ nào cũng có thể dẫn đến thành công, kể cả… 4-4-2 “cổ lỗ sĩ”. Suy cho cùng, thành công về chiến thuật trong bóng đá vẫn là thành công của con người, chứ không phải của các sơ đồ chết. Nhưng nói vậy không có nghĩa cứ phải sổ toẹt giá trị chuyên môn của sơ đồ chiến thuật. Một lần nữa, Atletico và Leicester đã chứng mình: 4-4-2 đúng là sơ đồ huyền thoại, có sức sống và giá trị sử dụng mãnh liệt nhất trong mọi sơ đồ từng xuất hiện trong lịch sử phát triển chiến thuật bóng đá.

Đúng 50 năm trước, quê hương bóng đá lên ngôi vô địch World Cup 1966 bằng sơ đồ 4-4-2, hồi ấy mới mẻ và kỳ lạ đến nỗi giới chuyên môn phải gọi là “kỳ quan không tiền đạo cánh”. Vốn đã thi thoảng sử dụng sơ đồ 4-4-2 theo kiểu thử nghiệm hồi còn huấn luyện CLB Ipswich, Ramsey mạnh dạn dùng sơ đồ này đúng vào giai đoạn quyết định và đội tuyển Anh thắng liền 3 trận knock-out trước Argentina, BĐN, Đức để lên ngôi vô địch World Cup 1966. Thế giới sững sờ vì trước đó, chưa thấy đội nào chơi như vậy – chứ khoan nói đến thành công vang dội.

Kể từ đó, sơ đồ 4-4-2 trở nên nổi tiếng, lan dần sang các nền bóng đá khác, và là “kim chỉ nam” cho cả thế giới trong suốt một thời gian dài. Người ta mặc nhiên dùng sơ đồ 4-4-2 khi bầu chọn các đội hình tiêu biểu. Có hẳn một tạp chí bóng đá lấy tên 4-4-2 (Four Four Two). Ám ảnh đến mức cựu danh thủ Anh David Platt, khi đã trở thành HLV và buộc phải nghiên cứ những cách chơi khác nhau trên thế giới, từng thú nhận: “Chúng tôi luôn ra sân với sơ đồ 4-4-2. Chúng tôi không bao giờ quan tâm hoặc suy nghĩ gì về những sơ đồ khác. Cứ như chơi bóng nghĩa là chơi theo sơ đồ 4-4-2. Ít nhất, bóng đá Anh trong suốt thế hệ của tôi là như vậy”.

Liều ăn nhiều

Trước Ramsey, chưa có HLV nào xếp đội hình mà không có tiền đạo cánh, ở bất cứ nơi đâu, trong bất cứ đẳng cấp nào. Bản thân Ramsey cũng không nghĩ ông sẽ vô địch World Cup 1966 bằng sơ đồ “kỳ quặc” ấy. Tiền đạo cánh quan trọng đến nỗi Ramsey gọi vào đội tuyển rất nhiều cầu thủ ở vị trí này và luân phiên sử dụng họ trong suốt vòng bảng World Cup, theo sơ đồ 4-3-3.

Một mặt, những cầu thủ đá cánh như John Connelly, Terry Paine, Ian Callaghan… đều không thật sự sắc bén, chỉ được luân phiên ra sân. Mặt khác, trung phong nổi tiếng nhất nước Anh khi ấy là Jimmy Greaves lại bỗng chấn thương. Thế là HLV Ramsey giải quyết cả hai vấn đề bằng một giải pháp táo bạo: chuyển từ 4-3-3 sang 4-4-2. Ông thay ngôi sao Greaves không phải bằng một tiền đạo khác, mà bằng cả cặp Roger Hunt – Geoff Hurst. Ông bỏ cả hai tiền đạo cánh. Có thêm người, ông đưa vào hàng tiền vệ. Vả kể từ đó, bóng đá có thêm cặp tiền vệ cánh ngoài hai tiền vệ phụ trách khu giữa sân. Phần còn lại là cả một lịch sử, như mọi người đã biết.

Ngày xưa, HLV Ramsey phát minh sơ đồ 4-4-2 trước tiên vì chính ông rơi vào khó khăn, không thể tiếp tục dùng các công thức cũ. Bây giờ, Leicester và Atletico lại đào lên sơ đồ 4-4-2 một phần cũng vì họ không đủ điều kiện để chạy theo những cách chơi thời thượng. Vấn đề ở chỗ: liều, nhưng cũng phải có lý. Khi cả thế giới bóng đá cứ mải chơi theo những cách cầu kỳ, rắc rối, bỗng nhiên cách chơi 4-4-2 đơn giản của Atletico và Leicester lại trở nên khó chống đỡ. Họ đã làm cho một huyền thoại 50 năm bỗng trở lại và tỏa sáng.

Theo Thethaovanhoa.vn

Trận chung kết Champions League thứ 4 của Ronaldo: Sẽ là người hùng chung kết, như Messi?

Cristiano Ronaldo đã giành 2 Champions League trong 3 lần lọt vào chung kết, nhưng chưa bao giờ anh thực sự là người hùng ở trận đấu cuối cùng ấy, như Lionel Messi ở Roma 2009 và Wembley 2011.

Trận chung kết Champions League thứ 4 của Ronaldo: Sẽ là người hùng chung kết, như Messi?

Hai năm trước, dù chỉ ghi bàn thắng không nhiều ý nghĩa từ chấm phạt đền, Ronaldo vẫn ăn mừng tột độ

Ronaldo đang là chân sút xuất sắc nhất trong lịch sử Champions League, và sau đêm nay, anh có thể sẽ gia nhập danh sách những cầu thủ từng 3 lần đăng quang tại giải đấu này. Nhưng chân sút người Bồ chưa bao giờ để lại dấu ấn ở chung kết Champions League ấn tượng như Messi.

Ở chung kết, Ronaldo vẫn lép vế so với Messi

Nếu nổ súng ở Milan đêm nay, Ronaldo sẽ đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ đầu tiên ghi bàn trong ba trận chung kết Champions League. Trước đó, anh đã sút tung lưới Chelsea ở Moskva 2008 và Atletico ở Da Luz 2014. Chỉ có điều, những bàn thắng ấy không đủ để biến Ronaldo thành một người hùng đích thực, dù đội nhà chiến thắng.

Tại Moskva 2008, Ronaldo là người mở tỷ số ở trận chung kết Champions League bằng một cú đánh đầu. Nhưng sau đó, Lampard đã gỡ hòa 1-1, và trên chấm luân lưu, Ronaldo là cầu thủ duy nhất của Man United đá hỏng (bị Cech cản phá). Quỷ đỏ không phải trả giá vì Van der Sar đã cản được cú đá của Anelka, còn John Terry thì trượt chân và sút đập cột dọc, nhưng rõ ràng niềm vui của Ronaldo là không trọn vẹn.

Một năm sau, Man United lại lọt vào chung kết – lần này là trước Barca, và những câu chuyện dậy lên trước trận rằng liệu đây có phải trận cuối cùng của Ronaldo, khi Real Madrid lại tiếp cận và mời mọc anh rất nhiệt tình. Kết quả, Ronaldo im tiếng trong trận chung kết một chiều mà Messi ấn định chiến thắng 2-0 bằng một cú đánh đầu.

Năm 2011, Man United và Barca lại gặp nhau ở chung kết Champions League và trong trận này, Messi tiếp tục tỏa sáng với một cú sút từ ngoài vòng cấm địa (Barca thắng 3-1) và nhận giải Cầu thủ xuất sắc nhất trận. Mùa này, Ronaldo đã khoác áo Real, đội bị Barca loại ở bán kết.

Đến năm 2014, Ronaldo lại lọt vào chung kết Champions League một lần nữa. Lần này anh được chơi ở quê nhà Lisbon, và cũng ghi bàn, nhưng không nhiều ý nghĩa. Madrid lội ngược dòng để vô địch với cảm hứng từ Sergio Ramos, Angel Di Maria và Gareth Bale, còn Ronaldo chỉ ghi bàn ấn định chiến thắng 4-1, từ trên chấm phạt đền vào phút thứ… 120. Ấy thế mà anh cũng cởi áo, khoe cơ bắp và gào thét dữ dội khi ăn mừng.

Khát khao của Ronaldo

Trận chung kết Champions League thứ 4 của Ronaldo sẽ diễn ra với kịch bản như thế nào? Trong quá trình chuẩn bị, anh đã gặp một số vấn đề về thể lực. Ronaldo đã phải nghỉ 2 trận ở La Liga sau khi bị đau trước Villarreal hồi tháng Tư, nghỉ tiếp trận bán kết lượt đi gặp Man City, và chơi khá thường ở trận lượt về.

Trong buổi tập hôm thứ Ba vừa rồi, Ronaldo đã va chạm với thủ thành Kiko Casilla, và bị đau bắp đùi, nhưng anh vẫn bảo với cánh báo chí rằng “Bất chấp vấn đề hôm nay, tôi đang thấy khỏe, và sẵn sàng cho trận đấu ở Milan thứ Bảy này”.

Đó dĩ nhiên có thể coi là một tin tốt lành với Madrid. Một năm sau khi Messi giúp Barca giành chức vô địch Champions League thứ 4 trong vòng 9 năm bằng một màn trình diễn xuất sắc ở Berlin, dù không ghi bàn, đến lượt Real kỳ vọng vào Ronaldo, người luôn bị ám ảnh bởi cuộc đua với chân sút người Argentina.

Sẽ có không ít khó khăn dành cho Ronaldo. Đối thủ của anh là đội bóng đã giữ sạch lưới 35 trong số 56 trận mùa này, trong đó có những trận tiếp Barca và Bayern trên sân nhà ở tứ kết và bán kết. Đó cũng chính là đội bóng duy nhất hạ gục được Real Madrid của Zidane, với chiến thắng 1-0 ngay tại Bernabeu hồi tháng Hai vừa qua.

Nhưng Ronaldo đang khao khát hơn bao giờ hết, và đó là điều khiến anh trở nên nguy hiểm nhất.

93 Ronaldo đang là chân sút xuất sắc nhất trong lịch sử Champions League với 93 bàn thắng, bỏ xa người thứ hai Messi đến 10 bàn.

2 Ronaldo đã ghi bàn ở hai trận chung kết Champions League. Đó là các năm 2009 (Man United – Barca) và 2014 (Real – Atletico).

35 Đối thủ của Real đêm nay, Atletico Madrid, đã giữ sạch lưới 35 trong tổng số 56 trận ở mùa giải này.

“Champions League giá trị hơn cú đúp của Barca”

Trả lời trên show truyền hình Jugones trước thềm trận chung kết tại Milan, tiền đạo người Bồ đã chế nhạo kình địch Barca một cách thẳng thừng khi tuyên bố “Đoạt Champions League ý nghĩa hơn nhiều so với cú đúp của Barca. Đó là một giấc mơ trở thành hiện thực, và tôi đang nói với các bạn từ chính trái tim mình”.

Ronaldo cũng bày tỏ sự tiếc nuối vì đã để tuột danh hiệu Đôi giày vàng Liga cũng như châu Âu vào tay Luis Suarez. “Dĩ nhiên là tôi thấy buồn vì không giành danh hiệu ấy dù đã tiến rất sát. Nhưng phải thừa nhận Luis Suarez đã có một mùa giải tuyệt vời”.

Theo Thethaovanhoa.vn

HỌ ĐÃ NÓI, Zidane: ‘Cơ hội chia đều cho cả 2’, Simeone: ‘Thành bại nằm ở tuyến giữa’

HLV Zidane cho rằng trong trận chung kết đêm nay, không có đội nào là ứng viên cả, trong khi người đồng nghiệp Simeone thì khẳng định bí quyết của ông và các học trò là sự kiên trì.

HỌ ĐÃ NÓI, Zidane: 'Cơ hội chia đều cho cả 2', Simeone: 'Thành bại nằm ở tuyến giữa'

Zidane từng giành Champions League trên cương vị cầu thủ Real với cú volley đi vào lịch sử năm 2002, và sau đó là trợ lý cho Carlo Ancelotti hồi năm 2014. Giờ là cơ hội lần thứ ba đăng quang, và trên cương vị HLV trưởng Real

“Đây là một trải nghiệm hoàn toàn khác. Tôi đã là cầu thủ, trợ lý, và giờ là HLV trưởng”, Zidane cho biết, “Vào chung kết thật không dễ dàng gì. Các cầu thủ đã làm được một điều tuyệt vời. Tôi còn nhớ Carlo (Ancelotti) đã nói với tôi sau trận chung kết ở Lisbon rằng ‘hy vọng một ngày nào đó, cậu sẽ làm được điều này trên cương vị HLV trưởng’.”

Real Madrid thắng Atletico 4-1 ở Lisbon sau màn lội ngược dòng không tưởng khi họ bị dẫn 1-0 đến tận… phút bù giờ. “Một số cầu thủ đã ra đi, nhưng ở CLB này, triết lý thì vẫn vậy”, Zidane khẳng định “Thống nhất, chăm chỉ và rồi tất cả thể hiện năng lực. Trong mọi trận đấu. Ngày mai chúng tôi sẽ lặp lại điều đó, ở mức tối đa”.

Zidane và Simeone từng đối đầu nhau ở Serie A khi còn là cầu thủ

Kể từ năm 2014, Real chỉ thắng Atletico đúng 1 trận, tại tứ kết Champions League mùa trước. Trong lần chạm trán nhau đầu tiên trên băng ghế huấn luyện, Zidane cũng thua Simeone ngay tại Bernabeu hồi tháng Hai. Nhưng Zidane không cho rằng đó là bất lợi của ông. “Atletico chơi hay trước mọi đối thủ – chứ không chỉ riêng Real Madrid. Nhưng ba tháng đã trôi qua. Chúng tôi đã chơi tốt hơn trên mọi phương diện. Sẽ không có ứng cử viên nào ở trận chung kết này cả. Cục diện sẽ là 50/50”, Zidane đầy tự tin.

Tuần vừa rồi, Simeone từng nhiều lần cho rằng Real của Zidane là một đội bóng thi đấu thận trọng và thiên về phòng ngự, song nhà cầm quân người Pháp bác bỏ điều đó. “Khi không có bóng, chúng tôi buộc phải phòng ngự, và sau đó, chúng tôi có những vũ khí của mình trên hàng công. Những gì chúng tôi sẽ làm ngày mai là chạy và chạy. Đó sẽ là trận đấu khó khăn, nhưng Real đã sẵn sàng”.

Ở lần chạm trán gần nhất trên băng ghế huấn luyện, Simeone đã thắng Zidane ngay ở Bernabeu

Trong khi đó, HLV Diego Simeone nói rằng điều khiến Atletico trở nên đặc biệt chính là sự kiên trì. Ông khẳng định “một khi bạn kiên trì với những gì bạn tin tưởng, bạn có thể làm được mọi thứ”. Phát biểu trong buổi họp báo, cùng với Fernando Torres và đội trưởng Gabi, Simeone tự hào: “Chúng tôi đã có 113 năm lịch sử. Tôi yêu điều đó và tôi thích những áp lực”.

Về trận đấu sắp tới, Simeone đánh giá rất cao vai trò của tiền vệ phòng ngự Casemiro: “Đó sẽ là một trận đấu vô cùng căng thẳng, ngay từ phút đầu tiên. Casemiro sẽ là người giúp Real lấy lại thế trận khi họ mất bóng. Đội bóng nào giành chiến thắng ở khu trung tuyến sẽ có lợi thế. Casemiro sẽ khiến Madrid nguy hiểm hơn nhiều trong các pha phản công. Cái cách họ thi đấu ở hai lượt trận gặp Man City là minh chứng”

“Chúng tôi sẽ tiếp tục tiến bộ, tiếp tục đi lên và kiên trì với con đường của mình. Tôi nghĩ rằng bóng đá cũng giống như cuộc đời vậy, cơ hội sẽ đến với những ai kiên trì theo đuổi mục tiêu”.

Theo Thethaovanhoa.vn

So sánh giá trị đội hình Real Madrid và Atletico

Với việc sở hữu nhiều ngôi sao hơn trong đội hình, vì vậy không khó hiểu khi giá trị đội hình của Real cao hơn hẳn so với đối thủ cùng thành phố, Atletico Madrid.

Theo thống kê của chuyên trang chuyển nhượng uy tín Transfermarkt, giá trị đội hình của Real ở thời điểm hiện tại rơi vào khoảng 523,35 triệu bảng.
Trong khi đó, giá trị đội hình của Atletico, đối thủ củ Real trong trận chung kết Champions League cuối tuần này thấp hơn khá nhiều với chỉ 272,63 triệu bảng. Dù vậy, nếu vô địch Champions League mùa này, giá trị đội hình của Atletico chắc chắn sẽ còn được nâng lên nhiều hơn nữa trong thời gian tới.
Nếu xét trên toàn giải La Liga, hiện Atletico chỉ có hai cầu thủ góp mặt trong Top 10 cầu thủ đắt giá nhất giải đấu là tiền đạo Antoine Griezmann với giá ước tính khoảng 45 triệu bảng. Cầu thủ đắt thứ hai của đội chủ sân Vicente Calderon là tiền vệ Koke với giá 37,50 triệu bảng.
Một số trường hợp đắt giá khác của Atletico có thể kể đến đó là trung vệ Diego Godin (26,25 triêu bảng) và thủ thành Jan Oblak (18,75 triệu bảng).
Trong khi đó, Real có tới 6 cầu thủ góp mặt trong Top 10 gồm Cristiano Ronaldo (82,50 triệu bảng), Gareth Bale (60 triệu bảng), James Rodriguez (52,50 triệu bảng), Karim Benzema (45 triệu bảng), Luka Modric (37,50 triệu bảng) và Toni Kroos (37,50 triệu bảng).
Trong số những cầu thủ nằm trong Top đầu của Real thì chỉ có Rodriguez là giá trị đang bị sụt giảm. Đây là điều không bất ngờ khi mà ở mùa giải này, ngôi sao người Colombia không có nhiều cơ hội ra sân. Thậm chí có thông tin cho biết, Real đang xem xét chia tay cầu thủ này trong kỳ chuyển nhượng mùa Hè.
Tuy nhiên, đây chỉ là những con số tham khảo và không thể được mang ra làm thước đo cho trận chung kết Champions Leagua cuối tuần này vốn sẽ rất căng thẳng và khó đoán trước. Bản thân Atletico, dù đội hình không giá trị bằng Real, song suýt chút nữa gây bất ngờ tại La Liga khi theo rất sát Barca trên BXH cho tới vòng đấu cuối cùng. Hơn nữa, việc có mặt tới trận chung kết Champions League cũng đủ để cho thấy thực lực của Atletico.
Theo Bongdaso.com